Tân cử nhân BUV Chu Thị Phương Anh vừa trúng tuyển chương trình Thạc sĩ Thiết kế Giáo dục, Đổi mới và Công nghệ tại Trường Đào tạo Sau Đại học về Giáo dục Harvard (Harvard Graduate School of Education). Cô từng đại diện Việt Nam tham dự hội nghị mô phỏng Thượng đỉnh ASEAN – Đông Á tại trụ sở ASEAN ở Jakarta, đồng thời trúng tuyển Ship for Southeast Asian and Japanese Youth Programme (SSEAYP) 2026.

Bước vào BUV với danh hiệu Quán quân Học bổng Giám đốc Đào tạo, Phương Anh đã không ngừng duy trì thành tích học tập. Với sự cổ vũ của cộng đồng thầy cô và bạn bè tại BUV, Phương Anh chủ động tìm kiếm những trải nghiệm vượt ra ngoài giảng đường. Cô từng đại diện Việt Nam tham dự hội nghị mô phỏng Thượng đỉnh ASEAN – Đông Á tại trụ sở ASEAN ở Jakarta, đồng thời trúng tuyển Ship for Southeast Asian and Japanese Youth Programme (SSEAYP) 2026 – một trong những diễn đàn giao lưu thanh niên uy tín của khu vực.
Chia sẻ về hành trình của mình, Phương Anh nói “Giáo dục vẫn luôn là ‘vũ khí’ để tạo nên sự tự do – tự do bay nhảy, tự do tài chính, tự do trưởng thành…”. Chính niềm tin ấy đã dẫn lối Phương Anh lựa chọn tiếp tục theo đuổi con đường học thuật tại Harvard, với mong muốn góp phần tạo nên những đổi mới tích cực cho giáo dục trong tương lai.
Từ BUV đến Harvard, hành trình của Phương Anh mở ra một chặng đường mới – nơi tri thức, khát vọng và tinh thần đổi mới tiếp tục được nuôi dưỡng để lan tỏa những giá trị tốt đẹp cho các thế hệ sau.

Theo chia sẻ của Phương Anh, học Giáo dục ở Harvard không chỉ là để giúp mình trở thành một người làm giáo dục tử tế hơn, giỏi hơn, mà còn là để cho thế hệ sau này, dù sinh ra ở làng quê hay thành phố đều sẽ không thể có lý do để chối bỏ việc học.
PV: Trong khi bố mẹ và bạn bè đều chọn “vùng an toàn” là học ĐH ở một trường công lập top đầu, điều gì giúp bạn kiên định với khát vọng học ở một môi trường giáo dục quốc tế như Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam?
Phương Anh: Có lẽ xuất phát từ việc mình thấy bản thân không quá phù hợp với môi trường học tập truyền thống quá chú trọng học thuật. Từ cấp 3 mình đã nhận thấy trí thông minh của bản thân thiên nhiều hơn về các kỹ năng mềm như hùng biện, lãnh đạo,… Khi lần đầu tìm hiểu về các trường Đại học quốc tế, mình rất ấn tượng với việc chú trọng vào sự phát triển toàn diện của học sinh của trường. Đặc biệt, BUV hồi đó còn có chương trình 3 tháng học – 3 tháng thực tập xen kẽ nhau. Với một đứa thích học qua trải nghiệm thực tế như mình, đây là một chương trình rất phù hợp để phát triển. Đại học là một thời điểm quan trọng vì nó sẽ hình thành nhiều kỹ năng và góc nhìn của mình với cuộc sống nên mình đã quyết tâm chọn một môi trường “mở” để sự phát triển của mình được đa dạng nhất.
BUV cho bạn “sự tự do để làm điều mình muốn”. Vậy khoảnh khắc nào giúp bạn nhận ra “mình được phép khác biệt”?
Mọi người ở đây đều rất cởi mở trong việc thể hiện bản sắc cá nhân và tất cả mọi người đều tôn trọng sự khác biệt đó. Điều này rất khác so với những môi trường trước đây mình học, nơi mà mọi người được đặt ra một tiêu chuẩn cố định từ những chi tiết nhỏ như trang phục được mặc đến những điều ảnh hưởng lớn như khái niệm về thành công. Nhờ vậy mà chính mình cũng đã “cởi mở” hơn với chính bản thân mình để khám phá những định nghĩa mới về bản thân và xã hội.
Sự khác biệt lớn nhất có là tư duy dám nghĩ dám làm. Nếu trước đây mình hay bị những suy nghĩ như “mình không đủ giỏi”, “làm rồi cũng trượt”,… hạ đi quyết tâm của mình, khiến mình không dám thử những điều mới, thì tư duy “mở” ở BUV đã cho mình thấy một bản thể không có giới hạn của bản thân. Ở mỗi lần “3 tháng thực tập”, mình lại tự tạo cho bản thân những thử thách và cơ hội mới. Mình không còn giới hạn đầu vào, cũng chẳng áp lực đầu ra, vì mình tin sau mỗi “quá trình”, mình đã trở thành 1 phiên bản tốt hơn rất nhiều so với thời điểm bắt đầu.
Bạn không ngừng thử thách bản thân qua những trải nghiệm mới ra sao?
Lên Đại học, 18 tuổi, là lúc ta đủ tuổi để tự đưa ra những lựa chọn của mình. Thay vì coi đó là một nỗi sợ, mình coi nó là một cơ hội khám phá những điều mới ở bản thân. Ở tuổi 19, cuối năm Nhất Đại học, mình đã có quyết định liều lĩnh, tự mở một công ty riêng, sản xuất sản phẩm đồ chăm sóc da từ quả bồ hòn đầu tiên cho nam giới tại Việt Nam. Mình bỏ vào tất cả số tiền tích góp từ việc làm thêm, để đổi lấy 1 năm thử làm startup, sự đồng hành của 6 người cộng sự, và vô kể kinh nghiệm quý giá về kinh doanh và sự khốc liệt của thương trường.
Ở tuổi 20, mình chuyển qua làm giáo dục, mở một trung tâm tiếng anh online ở quê và trở thành một counselor hỗ trợ các bạn học sinh cấp 3 phát triển các dự án cộng đồng. Vẫn nhớ chuỗi ngày dài mỗi tối ở quán cafe, tìm kiếm những đối tác nền tảng công nghệ học tập cho trung tâm, thiết kế chương trình học cho các bạn, giải quyết bài toán làm sao để vừa giữ chất lượng nhưng học phí phải thật hợp lý cho học sinh và phụ huynh ở quê. Vậy là từ một đứa chỉ học marketing, mình đã được học thêm rất nhiều kỹ năng khác, những điều mà vẫn tạo cho mình giá trị về cả tài chính lẫn sự công nhận ở thời điểm hiện tại.
Và khi bước sang tuổi 21, mình vinh dự được chọn để đại diện Việt Nam tham dự 2 chương trình ngoại giao lớn của khu vực: Hội nghị mô phỏng thượng đỉnh ASEAN – Đông Á 2025 và Tàu Thanh niên Đông Nam Á – Nhật Bản 2026. Cũng đánh dấu sự khám phá của mình ở một lĩnh vực hoàn toàn mới – đối ngoại thanh niên.
Khi đứng đây và nhìn lại, 3 năm ở BUV là 3 năm mình được tự do khám phá rất nhiều bản thể của chính mình. Và hành trình ấy sẽ không thể hoàn thiện nếu thiếu đi sự giúp đỡ của những thầy cô mình gặp, những người bạn mình quen ở BUV. Những người đã đặt niềm tin vào mình ngay cả khi mình còn chưa nghĩ mình có thể làm được.
Có bao giờ bạn thử và thất bại? Nếu có, bạn đã rút ra những bài học và lấy lại niềm tin vào bản thân như thế nào?
Nhiều chứ. Hai lần khởi nghiệp đầu tiên của mình đều đã dừng lại. Nhưng mình thì không coi nó là thất bại, mà chỉ đơn giản là những stop – điểm dừng trên quãng đường mình đi đến đích. Sau mỗi điểm dừng chân, chính mình lại ngắm nhìn được nhiều hơn về bức tranh cuộc sống và cả sự phát triển từ bên trong của bản thân. Vậy nên mình cũng không đánh mất niềm tin vào bản thân, vì mình không có ý định đánh giá năng lực của bản thân hay ai đó qua một việc duy nhất. Niềm tin với mình không phải là một thứ bạn nên để ai đó/sự vật nào đó dễ dàng tác động vào, mà nó nên trở thành một phần luôn chảy trong bạn, dù có đi qua bao nhiêu thăng trầm, cũng không đánh mất.

Vậy còn Phương Anh bây giờ trong mắt bố mẹ thì sao?
Mình nghĩ trong mắt bố mẹ thì những đứa con dù lớn đến mấy vẫn là những đứa trẻ. Mỗi lần gọi điện, bố mẹ mình không hay nói về công việc mà chỉ nhắc nhở việc ăn uống đầy đủ, ngủ đúng giờ. Mình nghĩ bố mẹ đã đặt niềm tin vững chắc vào việc mình đã đủ lớn để đưa ra các quyết định một mình nên bố mẹ cũng không còn can thiệp quá sâu vào các quyết định của mình nữa. Họ thể hiện sự ủng hộ của mình bằng sự quan tâm thầm lặng.
Việc được mang tiếng nói Việt Nam đến các diễn đàn quốc tế đã thay đổi cách bạn nhìn về giá trị bản thân thế nào? Đây có phải là cột mốc chuyển mình lớn nhất của bạn?
Giữa năm 2025 em mới bắt đầu thử sức ở những cơ hội liên quan đến ngoại giao. Mình nghĩ nó đã củng cố thêm cho em về khả năng vô hạn của một người. Lúc trước mình nghĩ mình học Marketing, không có kiến thức nhiều về chính trị và ngoại giao nên dù thấy những chương trình rất hay, mình cũng không dám apply. Mãi đến năm nay khi kết thúc việc học ở BUV và có nhiều thời gian hơn, mình đã thử sức apply 2 chương trình ngoại giao là ASEAN Foundation Model ASEAN Meeting 2025 (AFMAM) và Chương trình Tàu Thanh niên Đông Nam Á – Nhật Bản, may mắn là mình đã được chọn để tham dự cả 2. Trở về từ AFMAM được tổ chức tại trụ sở ASEAN ở Jakarta tháng 9 vừa rồi, mình càng thêm tin rằng, không có giới hạn nào cho khả năng của 1 người, đặc biệt là thế hệ trẻ, nên mong rằng các bạn ngoài kia cũng đừng bao giờ giới hạn bản thân ở bất cứ điều gì. Hãy luôn mở rộng cơ hội cho bản thân, vì bạn sẽ không thể biết một cơ hội bất kỳ cũng có thể khiến cuộc sống của bạn thay đổi rất nhiều về sau.

Nhìn lại hành trình đã qua, bạn thấy mình đã “thắng” điều gì? Bạn nghĩ bài học lớn nhất mà hành trình của mình có thể truyền cảm hứng cho những bạn trẻ xuất phát điểm giống bạn là gì?
Mình nghĩ là mình đã thắng thứ gọi là “niềm tin mặc định – norm”. Nếu mình tin rằng ở quê thì nên đi học trường trong huyện thôi thì mình sẽ không dám thi và đỗ vào Chuyên Bắc Ninh. Nếu mình tin rằng vì gia đình không có điều kiện thì không thể học được đại học quốc tế, mình đã không dám apply để trở thành 1 trong 12 bạn được nhận học bổng toàn quốc của BUV. Nếu mình tin rằng sinh viên năm nhất thì không thể khởi nghiệp được, mình đã không dành hết số tiền tiết kiệm để thử sản xuất một sản phẩm mình tâm đắc. Nếu mình tin rằng học ngành nào thì cố kiếm công việc tốt ngành đó, mình đã không dám thử thách ở bản thân ở những lĩnh vực mới như giáo dục hay ngoại giao… Và mình tin là sẽ còn rất nhiều lần mình phải vượt lên thứ gọi là niềm tin mặc định ấy. “Be the change you want to see” – Hãy trở thành chính sự thay đổi bạn muốn nhìn thấy, là thông điệp mình muốn truyền tải tới tất cả các bạn trẻ, dù ở bất kì độ tuổi nào, hãy tin rằng bạn có thể tạo ra sự thay đổi cho số phận của chính mình.
Theo BUV.





